spot_img
Trang chủReview sáchPHÍA TÂY THÀNH PHỐ - Đi qua những tháng ngày khó khăn

PHÍA TÂY THÀNH PHỐ – Đi qua những tháng ngày khó khăn

“Rồi mình sẽ đi qua những chiều thưa bóng nhân gian,

Phố sẽ xúng xính, xênh xang như chưa từng hoang vắng

Hạt bụi bay trên vỉa hè cũng long lanh màu nắng

Những môi cười sẽ biếc xanh như nụ mới

 Nhất định ngày ấy sẽ tới…

Review sách phía tây thành phố
Sách phía tây thành phố – saysach.com

Tác giả Lê Minh Khôi (sinh năm 1973) là Giảng viên Bộ môn Hồi sức – Cấp cứu – Chống độc, Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh và bác sĩ Trung tâm Tim mạch tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh; Phó giám đốc Trung tâm Hồi sức Covid-19, trực thuộc Bệnh viện Đại học Y Dược TP. Hồ Chí Minh trong đợt bùng phát dịch lần thứ 4.

Xuất thân là một bác sĩ nhưng với tay bút văn chương mềm mại, cùng với một tấm lòng nhân ái, tác giả BS Lê Minh Khôi còn được người yêu sách biết đến qua bút danh Mạc Đại cùng với tập tản văn Những sườn núi lấp lánh cho ra mắt năm 2017.

Vì sao cuốn sách mang tên “Phía Tây thành phố’’?

Đây là cách gọi của tác giả và những bác sĩ đồng nghiệp khi tham gia vào trung tâm hồi sức Covid-19 đóng trên địa bàn quận Bình Tân  – “mặt trận phía Tây thành phố“.

Cuốn sách Phía Tây thành phố là các ghi chép tản mạn của tác giả trong những ngày Thành phố gồng mình trải qua cơn bão dữ mang tên Covid. Nhìn vào cuốn sách ta thấy hai cụm nội dung gắn kết được tác giả đưa lên đầu tiên: “Những câu chuyện dịu dàng trong mắt bão Covid” và “Những chiều thưa bóng nhân gian“. Đọc đến đây liệu bạn có thấy một sự lãng mạn man mác buồn nhưng kèm theo đó là sự mâu thuẫn bất thường?

Review sách phía tây thành phố lê minh khôi
Sách phía tây thành phố – BS Lê Minh Khôi

Tại sao trong mắt bão vốn là những điều hung tợn, dữ dằn thì nó lại có những câu chuyện dịu dàng, hay miền Nam nói chung, Sài Gòn nói riêng, thành phố không bao giờ ngủ thì nay lại vắng bóng người. Nghe những điều ấy bạn thấy nó bất thường đến mức vô lý, nhưng đấy lại là những điều bình thường trong hơn 100 ngày Sài Gòn oằn mình chống dịch.

Là một trong hàng ngàn bác sĩ dấn thân trực tiếp vào trận dịch, cuốn sách không phải trải nghiệm của một bác sĩ đang kể chuyện nghề, mà ở đây là trải nghiệm của một người dân Sài Gòn, với cái nhìn thực tế và hết sức sống động trong chuỗi ngày sóng gió.

“Sau mười hai năm sống với Sài Gòn, lần đầu tiên và lúc 5 giờ sáng, tôi không nghe cái dòng âm thanh ì ầm rùng rùng chuyển động của thành phố” mà thay vào đó “tiếng gà gáy lại râm ran từ phía đường Phù Đổng Thiên Vương vọng về”. Một góc nhìn tưởng chừng như không mấy khác lạ, nhưng với người Sài Gòn đấy là sự thay đổi cực lớn, vốn lẽ ngày thường tấp nập nhộn nhịp nào có nghe thấy được một tiếng gáy, ấy vậy mà giờ đây đường phố im thinh, đánh thức chúng ta bằng tiếng gáy của gà. Sài Gòn quá đỗi khác lạ, lạ đến rùng mình, lạ đến mức khốc liệt. Hay chúng ta thường nói vui là thành phố đang dưỡng thương.

 Rồi đã bao giờ bạn dám nhìn Sài Gòn qua lăng kính xe cấp cứu. Khi dịch bắt đầu tăng tốc và lúc chỉ thị 16 được áp dụng, và rồi những ngày sau đó là những ngày phong tỏa, đường phố vắng lặng thênh thang. Nỗi vắng ấy cứ mỗi lúc một đầy theo hành trình của chiếc xe cứu thương. Xe chạy không cần hú còi, cũng chẳng cần đạp phanh, xe cứ vùn vụt lao qua, thành phố như chìm vào giấc ngủ sâu, lúc này miễn thấy đường đông người như xưa là hạnh phúc rồi. 

Chính tác giả  – người trực tiếp tham gia bệnh viện dã chiến, hằng ngày phải vật lộn với khối công việc khổng lồ, với những ca cấp cứu chưa từng có tiền lệ trong suốt quá trình làm y của bản thân. Một bác sĩ chứng kiến nhiều cuộc sinh tử ly biệt, càng “tin vào cái lẽ huyền diệu của đất trời và cái thơm thảo của lòng người” để rồi càng trân quý khoảnh khắc ngắm bụi lấp lánh nắng vàng và thấu rõ điều gì là đáng quý nhất đời người.

Đọc sách phía tây thành phô - saysach.com
Đọc sách phía tây thành phố – saysach.com

Như ở đoạn tác giả nghe tâm sự của một đồng nghiệp tham gia nhóm bác sĩ tư vấn cho người bệnh Covid, chỉ hai ngày là anh ấy rút khỏi vì không chịu được áp lực tâm lý. “Vì bản thân không làm được gì ngoài mấy câu tư vấn chung chung trong khi bệnh nhân cần những thứ khác hoàn toàn. Những thứ ấy, không một bác sĩ tư vấn nào giải quyết được. Người gọi đến cần oxy, cần xe cứu thương, cần một bệnh viện tiếp nhận, cần con hẻm không bị phong tỏa và cần những thứ trong ngày bình thường chúng ta coi là điều hiển nhiên”. Chính điều ấy, chúng ta thấy rõ Covid đã làm xáo trộn mọi thứ, đời sống người dân khắc nghiệt đến nhường nào.

Có lẽ, ít ai ngờ rằng chúng ta sẽ trải qua những tháng ngày đặc biệt đến vậy. Cữ mỗi lần chuẩn bị kết thúc một đợt giãn cách, nín thở và hồi hộp chờ đợi những thông báo tiếp theo, rồi ngậm ngùi nhận tin thành phố tiếp tục dãn cách thêm đợt nữa. 

Đây không phải lần đầu tiên Sài Gòn dãn cách, nhưng có lẽ là lần lâu nhất, đau nhất, nhiều ca bệnh và tử vong nhất. Thương Sài Gòn, thương cho chính chúng ta, những người ngày đêm lao mình ở lằn ranh giới sinh tử, những con người chôn chân tại nhà, nhưng thương nhất vẫn là những người mưu sinh ngoài kia, thương mấy cô hàng rong dưới mái dù cũ, thương chú lượm ve chai, thương cô bán vé số. Phải khi đến dịch, ta mới thấy mình thật may mắn khi có việc để làm, có nhà để ở, cơm ba bữa no. 

Covid lấy đi quá nhiều thứ từ sinh mạng, đến thiệt hại kinh tế lẫn sức khỏe tinh thần. Nhưng trong những ngày tối tăm nhất, lại bừng lên những tia lửa yêu thương của bà con từ Bắc vào Nam. Dĩa cơm trên giường người bệnh, trà đá không đồng cho người qua đường, ATM gạo, hàng ngàn tỷ đồng hỗ trợ vaccine,… tất cả chung quy lại vẫn là chữ tình chữ nghĩa, bà con ta đùm bọc lấy nhau, xưa nay vẫn vậy, nhất là trong giai đoạn khó khăn cùng cực này. 

Tác giả từ chia sẻ: “là một thầy thuốc, được có cơ hội đối diện với những mong manh của kiếp người, những đớn đau về thể chất, những góc khuất của tâm hồn và cả cái chết, tôi chỉ muốn viết trước hết là để thuyết phục chính mình về cái thiện lương nguyên thủy của con người”. Chính vì lẽ ấy mà những tản văn ngắn trong cuốn Phía Tây thành phố có sức nặng tràn trề, sức nặng của tình người, của sự sẻ chia.

Bạn hãy đọc cuốn Phía Tây thành phố, cuốn sách chỉ vỏn vẹn hơn 200 trang, nhưng hãy tự mình đọc để cảm nhận khi thành phố bắt đầu với nhịp sống “bình thường mới” thì đã từng có những tháng ngày đau khổ đến nhường nào.


Review sách phía tây thành phố lê minh khôi
Review sách phía tây thành phố lê minh khôi

Đọc sách Phía Tây Thành Phố – BS Lê Minh Khôi

Sách PHÍA TÂY THÀNH PHỐ

Vì sao cuốn sách mang tên ‘’Phía Tây thành phố’’? Bạn hãy đọc cuốn Phía Tây thành phố, cuốn sách chỉ vỏn vẹn hơn 200 trang, nhưng hãy tự mình đọc để cảm nhận khi thành phố bắt đầu với nhịp sống ‘’bình thường mới’’ thì đã từng có những tháng ngày đau khổ đến nhường nào.

URL: https://shorten.asia/qjmNdSFm

Author: Lê Minh Khôi

Editor's Rating:
5
REVIEW LIÊN QUAN

9 BÌNH LUẬN

  1. Trong giai đoạn này cũng muốn đọc những câu chuyện bên trong các BVDC, ở các khoa ICU hoặc đơn giản là chia sẻ của các BS và BN để hiểu cuộc chiến này khó khăn thế nào.

  2. […] Cuốn sách là những mẩu chuyện nhỏ được ghi lại bằng hình ảnh xoay quanh Thỏ và những người bạn của nó.Những mẩu chuyện được truyền tải rất gì là xì tin đậm chất hài hước, châm biếm qua sự sáng tạo không kém phần “mặn mà” của tác giả Huỳnh Thái Ngọc càng trở nên độc đáo và thu hút. […]

  3. Một quyển sách hay – ý nghĩa và cảm động . Nếu đã từng sống ở tâm dịch Sài Gòn những ngày tháng ấy sẽ hiểu và cảm nhận được cái cảm giác luôn lo sợ và bất an của người dân nhưng chẳng là gì so với các chiến sĩ ở tuyến đâu phải hy sinh sức khỏe – gia đình và nhiều thứ không thể nói ra . Xin cám ơn tác giả – nhà xuất bản và tiki !

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

- Advertisment -

Review mới nhất