spot_img
Trang chủReview sáchNgôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm - Nơi Ta Hạnh Phúc,...

Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm – Nơi Ta Hạnh Phúc, Đó Chính Là Nhà

Nhà không phải lúc nào cũng là ngôi nhà nơi ta sống. Đó còn là những người chúng ta lựa chọn để ở bên

TJ.klune

Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm của tác giả TJ.Klune, là quyển tiểu thuyết mơ mộng pha chút tư liệu thực tại, xoay quanh câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng của hai người đàn ông, Linus: một nhân viên công tác xã hội làm việc tại Sở Phụ Trách Thanh Thiếu Niên Nhiệm Màu (DICOMY), anh nhận một nhiệm vụ bí mật cấp bốn là đi đến hòn đảo Marsyas kiểm tra xem sáu đứa trẻ “đặc biệt” và hiệu trưởng Arthur, sau đó báo cáo và quyết định ngôi trường có thể tiếp tục hoạt động hay không. Còn Arthur là hiệu trưởng của ngôi trường, dễ hiểu hơn là người đứng ra nuôi dạy những đứa trẻ nơi đó, tình yêu của anh với đám nhóc “đặc biệt” này lớn hơn cả hai từ trách nhiệm, chính vì quá khứ anh đã từng là trẻ mồ côi, từng bị phân biệt nên Arthur hiểu và yêu thương những đứa trẻ ở đây như người một nhà. 

Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm
Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm

Cả hai ban đầu gặp nhau đơn thuần là vì công việc, một người cứng nhắc luôn áp dụng quyển sách Luật Lệ và Quy Định lại bắt đầu tìm về chính mình, tìm về ngôi nhà của riêng bản thân, một phần vì tình yêu với bọn nhóc quá lớn và vì sự dịu dàng của Athur, thông qua cách anh chăm sóc yêu thương chúng. 

Trại trẻ đó không theo lẽ thường, và sáu đứa trẻ sống ở đó khác với tất cả những gì anh từng thấy trước kia, có đứa còn kỳ lạ hơn cả những đứa còn lại

Đó chính là lời đầu tiên người của Sở Phụ Trách thông tin đến anh, không có gì ngoài việc nhấn mạnh nhiệm vụ bí mật và sự kỳ quặc của những đứa trẻ, kể cả hiệu trưởng của ngôi trường. Vẫn như mọi khi nhận nhiệm vụ, anh xuất phát cùng cô mèo Calliope của mình, sau khi hoàn thành sẽ trở về nhà. 

Những đứa trẻ ở hòn đảo này như đặc cách đặc biệt vậy, và còn hơn tưởng tượng của anh, bọn trẻ thực sự “khác biệt”: “có một đứa bé trai với lông vũ màu xanh lam mọc từ cánh tay, có một đứa bé gái cười khành khạch như phù thuỷ, có một cô bé lớn hơn với giọng hát quyến rũ đến nổi khiến tàu bè đâm vào bờ, có một thần nông đáng yêu nhưng nóng tính, và cậu bé yêu thích những chiếc cúc áo…”, chẳng phải vì vậy mà anh có ý xấu, thậm chí anh bắt đầu cởi mở với trái tim bao lâu chưa cảm nhận sự ấm áp của mình.

“Anh ta không giống bất kỳ ai Lenus từng thấy trước đây. Người anh ta mảnh khảnh. Mái tóc sáng màu bù xù như tổ quạ chĩa ra ở mọi góc độ kỳ quái. Những sợi tóc đã bắt đầu điểm bạc quanh thái dương. Đôi mắt sẫm màu sáng ngời và long lanh giữa khung cảnh mờ tối. Sống mũi khoằm của anh ta u lên ở giữa, như thể nó từng bị gãy rất lâu về trước và chưa bao giờ được nắn thẳng lại. Anh ta đang mỉm cười, hai tay đan lại trước người. Những ngón tay dài và trông thanh nhã khi anh ta xoay vòng hai ngón cái. Anh ta mặc cái áo khoác hải quân màu xanh lục, cổ áo dựng lên để chắn gió biển. Quần âu có vẻ quá ngắn so với đôi chân dài, chiếc quần dài đến trên mắt cá, để lộ cặp tất màu đỏ. Anh ta đi giày tây màu đen trắng có wing-tip” – Đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của cả hai. Lenus nhớ rõ dáng người, trang phục phong thái của người đàn ông mới gặp lần đầu, dáng vẻ chín chắn có phần thanh thoát khiến Lenus ấn tượng. 

Đối với một người luôn áp dụng những nguyên tắc và luật lệ, Lenus luôn vạch rõ công việc và cá nhân, dù bản thân là người thích trẻ con, chính vì muốn bảo vệ chúng nên đó là lý do anh buộc mình tuân thủ Luật lệ và Quy định ở Sở. Lenus luôn nhắc nhở lý do tại sao mình ở nơi đây dù bản thân đang dần quen thuộc với ngôi trường đong đầy sự yêu thương, bao bọc và cả sự xuất hiện của người đàn ông kia… anh cũng dễ giận dỗi và xù lông khi Arthur hy vọng Lenus có thể tận hưởng chuyến thăm này: “Tôi không đến đây để tận hưởng, đây không phải là một kỳ nghỉ. Tôi ở đây theo lệnh của Sở Phụ Trách Thanh Thiếu Niên Nhiệm Màu, quyết định xem trại trẻ mồ côi Marsyas có nên tiếp tục hoạt động hay không”. 

Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm
Review Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm pdf

Lenus thích biển, nhưng chưa một lần thử đến đó bao giờ vì anh “chưa bao giờ có thời gian, vì có quá nhiều trách nhiệm, và một công việc quan trọng…”.

Talia vô tình chạm vào cảm xúc rối bời của Lenus, khi cô bé thuật lại lời của hiệu trưởng Arthur rằng: “Chúng ta nên dành thời gian cho những thứ mình yêu thích, nếu không chúng ta sẽ quên đi cách khiến bản thân hạnh phúc”, chú không hạnh phúc sao, chú Barker (Lenus)?.

Trên cương vị là thực hiện nhiệm vụ gửi báo cáo, khi Lenus bắt đầu tìm hiểu những đứa trẻ sâu hơn đã dần xuất hiện sự đồng cảm, chính từ lời kể của Arthur về cuộc đời chúng, việc chúng là ai, bố mẹ của chúng ở đâu, còn trực tiếp nhìn thấy việc dân làng luôn bàn tán, ghét bỏ bọn nhóc dù đã được chính quyền lót tiền, nhìn thấy sự bảo vệ hết mực từ Arthur khiến anh lơ đãng vài giây suy nghĩ việc ở lại nơi này.

Bà Helen từng nói với Lenus: “Đối với anh tất cả những chuyện này chỉ là vậy thôi ư? Là công việc thôi?”, “Cậu có thể lừa dối chính bản thân mình, nhưng đừng cố nói dối tôi”, bởi bà ấy cảm nhận được Lenus thích nơi này hơn trở về cái thành phố xoay vòng trong luật lệ và chuẩn mực kia, nhìn thấy cách anh yêu bọn trẻ cũng giống với Arthur, rằng muốn tiếp tục bảo vệ và cho chúng một tương lai tốt đẹp hơn dưới sự giáo dục đúng đắn. 

Nơi này không phải là nhà! Nhưng bạn có ước mình đang ở đây không? 

Đi cùng tiểu thuyết hơn 600 trang, nhưng chỉ đến 200 trang cuối, chính là lúc Lenus quyết định quay trở về thành phố, trở về ngôi nhà vắng lặng và một công việc buồn tẻ cứ lặp đi lặp lại: “anh không thể tin nổi hôm nay mới chỉ là thứ tư, và cảm giác còn tệ hơn khi anh nhận ra hôm nay thực ra chỉ mới thứ ba”,  khi mình đọc đến đây linh cảm đã chắc chắn một điều, Lenus sẽ quay trở lại hòn đảo, gặp lại đám nhóc và người đàn ông trong lòng vì “đã quá muộn để đóng cửa lòng rồi…!”.

Anh nhớ ánh sáng lóe lên trong mắt Arthur, cách da thịt người ấy nóng rực. Anh nhớ lại cách Arthur mỉm cười, cách người ấy bật cười cách người ấy sống ở đây trên hòn đảo này như thể đã có mọi thứ mình từng mong muốn trên cõi đời này. Hình ảnh ấy mời gọi anh, anh nghĩ đến việc thế giới của mình đã lạnh lẽo và ẩm ướt, xám xịt ra sao cho tới khi đến đây. Anh có cảm giác như lần đầu tiên được thấy màu sắc trong đời vậy”.

Một người luôn đặt mình vào khuôn khổ từ cuộc sống đến công việc, thậm chí không có thời gian thực hiện điều mình thích, cũng chưa từng biết việc “Yêu thương và được yêu thương” lại tuyệt vời đến vậy. Lenus đã cảm nhận được sự đổi thay ở chính bản thân mình. 

“Anh có ước mình đang ở đây không?” – “Ô! có chứ, anh nghĩ có khi mình còn ao ước điều ấy hơn bất cứ thứ gì khác”. 

Lenus nói việc trở về ngôi nhà của chính mình là điều hiển nhiên, anh từ bỏ công việc theo đuổi bao lâu, xa cái thành phố ngột ngạt và ngôi nhà vắng lặng của anh và cô mèo. Bởi vì Lenus đã lý giải được điều bà Zoe và Arthur nói:  “Nhà không phải lúc nào cũng là ngôi nhà nơi ta sống. Đó còn là những người chúng ta lựa chọn để ở bên” .

Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm
Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm ebook

Theo cuốn tiểu thuyết Ngôi nhà bên bờ biển xanh thẳm đến trang cuối cùng, bản thân có chút khâm phục Lenus đã không đắn đo việc rời đi, từ bỏ công việc quan trọng, có phải vì trưởng thành rồi người ta thường quyết định nhanh chóng việc mình muốn hay không?. Cũng có chút tiếc nuối khi tình yêu của Lenus và Arthur không được nhấn mạnh, không được kể sâu hơn cảm xúc mơ hồ của hai người, độc giả chỉ có thể tự hiểu rằng cả hai gặp nhau là tình cờ, nhưng tình yêu với lũ trẻ là tuyệt đối, họ chung một mục đích hướng tới tương lai tốt đẹp hơn, chẳng ai kể về cuộc đời của mình mà chỉ lẳng lặng bên cạnh nhau. 

Đứng trước mặt Arthur, Lenus – một người kiêu ngạo như anh chưa từng cầu xin ai bao giờ đã dùng chút dũng khí cuối cùng: “Tôi thuộc về nơi đây, với mọi người. Nếu mọi người chấp nhận tôi. Hãy nói lại đi, hãy hỏi lại đi, làm ơn, xin anh đấy, hãy yêu cầu tôi ở lại lần nữa…”.

Chuyện tình của hai người không lãng mạn như thường thấy, cũng không hứa hẹn hay hy vọng xa xôi, họ chọn cách âm thầm chờ đợi sau đó ở bên nhau khi cả hai thực sự mở lòng, trân trọng người bên cạnh và giây phút hiện có. Như cách Arthur đợi Lenus nói mình muốn ở lại vậy. “Anh không muốn khoảnh khắc này kết thúc chút nào. Sau tất cả những bản tình ca từng nghe trong đời, anh vẫn chưa hề sẵn sàng trước những gì mình cảm nhận được trong giây phút này”. 

Chuyện tình của Lenus và Arthur, không sóng gió mà đặc biệt nhẹ nhàng như cách họ yêu và đến bên nhau vậy, mình cũng như nhiều độc giả khác đều hy vọng sẽ có phần tiếp theo kể về cuộc sống thường nhật, chi tiết những cảm xúc khi lần đầu họ gặp nhau, vô tình chạm vào nhau, bởi vì câu chuyện tình yêu này đã phổ biến một lối sống hết mình từng phút giây, chấp nhận rời khỏi nơi vốn dĩ không thuộc về mình. Mong rằng chúng ta sẽ tìm được ngôi nhà của riêng bản thân, tìm được người thương và sống cuộc đời hạnh phúc. 

Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm
Review sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm review

Mình xin gửi độc giả một vài câu nói của hiệu trưởng Arthur, khi anh nói với bọn nhóc trong Ngôi nhà bên bờ biển xanh thẳm: 

– Định kiến ảnh hưởng lên suy nghĩ của chúng ta khi chúng ta không ngờ tới nhất. Nếu chúng ta nhận ra được điều đó và rút kinh nghiệm, chúng ta có thể trở thành một con người tốt hơn. 

– Có những bí ẩn sẽ không bao giờ được giải đáp dù chúng ta có cố đến đâu nữa. Và nếu dành quá nhiều thời gian vào việc giải đáp các bí ẩn ấy, chúng ta sẽ bỏ lỡ những điều ngay trước mắt mình.

– Làm người là sẽ phạm sai lầm, dù có lý trí hay không. Và dù có vài lỗi lầm to lớn hơn những lỗi lầm khác, nhưng nếu chúng ta học được gì từ chúng, chúng ta sẽ trở thành những người tốt hơn. 

END.


Bạn muốn mua sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm Nhấn vào đây 👇👇👇

Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm Review

Cảm ơn bạn đã đọc Review sách Ngôi nhà bên bờ biển xanh thẳm tại Saysach.com

Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm Pdf

Cuốn sách hiện chưa có bản Pdf, chúng tôi sẽ cập nhật khi có, Cảm ơn bạn đã quan tâm.

Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm Ebook

Cuốn sách hiện chưa có bản Ebook, chúng tôi sẽ cập nhật khi có, Cảm ơn bạn đã quan tâm.

[no_toc]

Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm

Đọc Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm đến trang cuối cùng, bản thân có chút khâm phục Lenus đã không đắn đo việc rời đi, từ bỏ công việc quan trọng, có phải vì trưởng thành rồi người ta thường quyết định nhanh chóng việc mình muốn hay không?

URL: https://saysach.com/review-sach-ngoi-nha-ben-bo-bien-xanh-tham/

Author: T.J.Klune

Editor's Rating:
4.5

REVIEW LIÊN QUAN

6 BÌNH LUẬN

  1. Mình tình cờ đọc được review bản Eng và từ lúc đó quyết định sẽ phải tậu ngay khi có bản Việt. Đúng như mình mong đợi, cốt truyện rất lôi cuốn và phản ánh được rất nhiều điều thực tế trong xã hội thông qua ngòi bút của tác giả.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

- Advertisment -

Review mới nhất