Trang chủReview sáchKỹ năng sống Giết con chim nhại - Góc nhìn về lòng can đảm,...

[Review sách] Giết con chim nhại – Góc nhìn về lòng can đảm, sự ngu dốt, lương tâm và vấn nạn phân biệt chủng tộc

Giết con chim nhại, đây là một tác phẩm mang tính thời sự nói về một vấn nạn khủng khiếp – phân biệt chủng tộc. Tuy nhiên sau khi đọc và theo đánh giá của riêng mình, giết con chim nhại còn đề cập đến nhiều vấn đề hơn thế.

Về quan điểm, bất kỳ ai trong xã hội này đều có thể có ý kiến riêng của mình và điều đó luôn được tôn trọng. Ví như Atticus – nhân vật chính của tác phẩm đã luôn xem Dobuse là một quý bà vĩ đại vì bà đã luôn có quan điểm riêng của mình đối với mọi thứ.

Về lòng can đảm, một lần nữa điều này được khắc họa qua nhân vật bà Dobuse. Bà đã sống một cuộc đời sòng phẳng và chết đi mà không mắc nợ bất cứ ai, điều này đối với Atticus là một dạng can đảm. Và sự can đảm đó cũng được thể hiện qua Atticus, dù biết trước sẽ thất bại nhưng ông vẫn cố gắng theo đuổi vụ án của Tom Robinson và làm mọi thứ ông có thể cho anh ta.

Về sự ngu dốt, vấn đề này được nhắc đến nhiều lần và qua nhiều nhân vật trong tác phẩm. Đó là hình ảnh những người da màu trong nhà thờ khi mà Calpurnia cố gắng hành xử và dùng lối-nói-mọi-đen để giao tiếp với họ. Điều này làm dấy lên một vấn đề rằng không thể thay đổi bất kỳ ai nếu họ không tự chủ động học hỏi, đó là sự bất lực trước sự bị động và chây lì. Một nhân vật khác cũng nói lên điều này là Mayella Ewell, cô ta không hề biết đến khái niệm một người bạn, sự tôn trọng và lịch sự. Chính vì thế mà Mayella đã đối xử với người duy nhất lịch sự với mình như bụi bẩn dưới chân. Điều này cho thấy cô ta thực ngu ngốc và tệ hại.

Về lương tâm, theo Atticus “có một thứ không thể tuân theo nguyên tắc đa số, đó là lương tâm của con người” và vụ kiện của Tom đánh vào điều đó. Ông đã cố gắng cho Tom một quy trình pháp lý công bằng để anh ta được xét xử công khai. Dẫu vậy, Tom vẫn bị kết án. Dưới góc nhìn của cô bé Scout thì thực ra “trong tòa án bí mật của trái tim con người, bố Atticus không có cơ hội.” Phải chăng vì một thứ gì đó cắm sâu vào những con người Maycomb đã khiến cho đốm lửa lương tâm của họ không có cơ hội lóe sáng? Thậm chí việc này diễn ra trong toàn án – nơi mà Atticus nhận định rằng tại đây bất cứ ai cũng hoàn toàn được đối xử công bằng?

Về góc nhìn, xuyên suốt tác phẩm Atticus đã giáo dục các con mình rằng trước khi đánh giá bất cứ điều gì thì cần phải xét trên mọi phương diện, phải đặt bản thân vào người đó và suy nghĩ như họ. Đoạn cuối tác phẩm, Scout đã nhận ra được một thứ mà em và anh trai đã theo đuổi suốt mấy mùa hè – cuộc sống “bí ẩn” của Boo Radley chỉ bằng việc đứng trên hiên nhà Radley và quan sát. Em nhận ra rằng: chỉ cần thay đổi góc nhìn, thế giới sẽ thay đổi.

Về vấn nạn phân biệt chủng tộc, đây là điều đặc biệt được nhấn mạnh trong tác phẩm, nó xuất hiện trong mọi vấn đề và mọi nhân vật được nhắc đến. Nó được nhắc qua cuộc sống hằng ngày khi mọi thứ đều được phân chia rạch ròi giữa người da trắng và da màu, nó được nhắc qua giáo viên của Scout khi mà cô ghét cay đắng Hitler nhưng vẫn thản nhiên chì chiết những người da màu vô tội, hay từ những bài học mà Atticus dạy các con mình rằng khi người da trắng lợi dụng người da màu thì cho dù đó là ai, họ cũng đều là rác rưởi, hay qua lời Jem rằng ở Maycomb có bốn loại người và người da màu được xếp vào hạng cuối cùng, thấp hơn cả nhà Ewell sống ở bãi rác và bị những “người bình thường” khinh bỉ, hay đỉnh điểm là phiên tòa của Tom, một người có đầu óc bình thường khi nhìn vào đều có thể thấy được Tom hoàn toàn là người trong sạch, nhưng anh vẫn bị phán có tội bởi mười hai người tốt hoàn toàn. Vấn nạn này thực sự khủng khiếp, nó gạt phăng sự công bằng, cuốn sạch cả lí trí và lương tâm của con người. Nhưng đáng tiếc hơn cả là nó chỉ được nhận ra bởi thiểu số và bởi những đứa trẻ như Scout khi mà cô bé khẳng định: “…chỉ có một hạng người. Đó là người.” Vậy tại sao những người lớn họ lại không hề nhận ra?

Về hình ảnh tượng trưng “con chim nhại” – loài chim vô hại được dùng ẩn dụ chỉ hai nhận vật Tom RobinsonBoo (Arthur) Radley. Qua Tom Boo, chúng ta có thể thấy được rằng chỉ cần là một con người thì dù bất kể màu da, dòng máu hay địa vị, họ luôn giống loài chim nhại kia, là những sinh vật vô tội và luôn khát khao được sống cuộc sống của chính mình. Chính vì thế mà phá hủy cuộc sống của họ hay giết những con chim nhại là một tội lỗi.  

Qua góc nhìn của cô bé Scout mà mỗi câu chuyện được kể thật chân thực. Mỗi một chi tiết và nhân vật trong tác phẩm đều hình thành lên bức tranh nhân cách của cô bé. Thật may mắn rằng bức tranh của Jem và Scout thật đẹp khi điều đó được xây dựng nhờ bố các em – ông Atticus. Tôi thực sự thán phục Atticus, ông sáng suốt, can đảm và lớn lao. Ông đã dạy dỗ con mình thật tốt và là một người cha mẫu mực điển hình. Jem và Scout sẽ là một điều gì đó đáng trông đợi cho mảnh đất Maycomb khi các em lớn lên. Qua đây chúng ta cũng có thể nhận thấy rằng: Trẻ em là một trang giấy trắng, vậy nên những người lớn nhất định phải biết nên viết gì lên đấy.

“Giết con chim nhại” quả thực có quá nhiều thứ cần xem xét và học hỏi. Nếu các bạn có thể, hãy đọc ít nhất một lần.

Reviewer: Thao Nguyen – Người đọc sách

Xem Thêm

381 BÌNH LUẬN

  1. Cuốn này mình mua 3 năm rồi mới bỏ ra đọc vì thực sự mấy trang đầu ko đc cuốn hút lắm, nhưng càng đọc sau càng thấy cuốn, lại đang có vụ biểu tình của người da màu nữa nên đọc liền mạch hết luôn, nhớ nhất câu nói của Scout: Dill, xét cho cùng thì anh ta chỉ là một người da đen. Và câu của cho Atticus: Con không có quyền đánh giá người khác khi con chưa đứng vào vị trí của họ (câu này thì nhớ mang máng thôi)

  2. Mình rất thích quyển này, nhất là đọc với tư cách một người mẹ luôn muốn dạy điều tốt nhất cho con. Mình thích giọng văn điềm đạm, chững trạc, nội dung nhân văn. Mình đang kiếm sách kiểu kiểu vậy 🙂

  3. Một cuốn sách mà bạn đọc đến đoạn giữa vẫn chưa biết nó viết về cái gì!?? Câu chuyện cô bé, cậu bé, về ng cha của họ. Bà có lối viết văn rất hay rất hiện đại. Nếu là một người cha mình nghĩ đây là quyển sách hay

  4. Nhớ lần đầu mua về, đọc đoạn đầu chán ko muốn đọc, và quyết định sáng suốt nhất là một năm sau cầm lên đọc tiếp. Hay gì đâu à, khóc tùm lum luôn

  5. mình khá thích cuốn này, dù mình không thực sự thấu hiểu nó như bạn và những người khác, nhưng mình nghĩ mình kịp dừng tư duy về tình tiết của truyện lại và thưởng thức nó 1 cách đơn giản nhất có thể, lời văn không quá lôi cuốn, cả bộ là 1 giọng văn điềm đạm nhẹ nhàng và mình thích lời văn như vậy. haha

  6. Cuốn sách rất hay tuy nhiên em vẫn còn thắc mắc đoạn Boo Ridley sao lại phải sống ẩn dật thế và sao lúc 2 đứa trẻ gặp nạn ông lại xuất hiện đúng lúc

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây