[Review sách] Đừng chạy theo số đông – ĐIỀU MÀ CÁC REVIEWER KHÁC KHÔNG NÓI

“Đừng Chạy Theo Số Đông” của tác giả Kiên Trần là một quyển sách hot vừa được nhà phát hành Saigonbooks mở bán hồi tháng 4/2020. Sau khi lướt qua một loạt các bài review quyển này trong các group sách, và một số bài review của những người nổi tiếng như anh Thái Phạm, chị Dương Thanh Tú (Alex Tu)… thì tôi thấy số đông khen ngợi quyển này hay. Vậy nên tôi quyết định thử bắt chước theo tinh thần của quyển sách: tôi viết một bài chê quyển này. Để khỏi mang tiếng CHẠY THEO SỐ ĐÔNG.

Quyển sách đã gây tranh cãi từ ngay cái tựa: Đừng Chạy Theo Số Đông. Chẳng lẽ “số đông” toàn làm sai, làm bậy? Còn làm khác với số đông là đúng sao? Theo tôi, tác giả chọn cái tựa sách như thế để đánh vào tâm lý của những bạn trẻ chưa trải đời nhiều, họ muốn thể hiện cá tính, muốn khác biệt, muốn gây chú ý.

Tôi nói trước là trong bài viết này bạn sẽ không thấy một lời khen nào dành cho quyển sách cả. Người ta đã khen về nó nhiều rồi, tôi có khen thêm thì cũng bằng thừa. Nếu muốn xem toàn những lời tán dương về nó, bạn có thể vào Tiki, kéo xuống xem phần comment của người mua, và thỏa sức đọc. Bởi hiện tại Tiki không duyệt những review chê cho những sản phẩm đang bán chạy.

Đa số chúng ta là những con người đi làm thuê, lãnh lương hàng tháng. Tác giả gọi những người này là “đàn kiến” và người chủ là “chủ trang trại”. Kiên Trần giải thích rằng sở dĩ họ trở thành “kiến” là bởi họ đã trải qua một nền giáo dục lỗi, bị truyền thông định hướng, bị số đông lôi kéo… (trang 28.) Anh kể ra trường hợp của cô Xuân làm ở Vietcombank: sau 7 năm đi làm, Xuân không cảm thấy hạnh phúc với con đường đã chọn.

Cô Xuân không hạnh phúc là chuyện riêng của cô Xuân, là cảm nhận của cá nhân Xuân. Xuân hoàn toàn có quyền nghỉ việc. Cớ sao tác giả lại gọi tiền lương mà Vietcombank trả cho Xuân hàng tháng là “khoản thù lao mua linh hồn”? (trang 30.) Nói vậy thì hàng ngàn nhân viên đang làm việc cho Vietcombank đều đang bán linh hồn cả sao? Phía Vietcombank hoàn toàn có quyền đòi hỏi tác giả Kiên Trần một lời xin lỗi. Thậm chí tác giả còn mạnh miệng khẳng định:

Nhân viên ngân hàng, về bản chất là dân chạy bàn “cổ trắng”. Đừng để vẻ hào nhoáng bề ngoài của những tòa nhà và quần âu áo sơ vin đánh lừa bạn. Trong túi họ không có nhiều tiền. Trong túi ngân hàng cũng vậy. (Trang 45)

Cô bán trà đá trước cổng ngân hàng gần nhà mình có thu nhập cao hơn các nhân viên ngân hàng bảnh bao, học cao. (Trang 161)

Đọc sách mà tôi cứ tưởng mình đang nghe một đứa trẻ trâu nào đó lên giọng dạy đời bằng những thông tin vô căn cứ, không có số liệu chứng minh. Đồng thời tôi cũng đặt dấu hỏi về khâu biên tập bản thảo của Saigon books.

_____

Ở trang 39 có đoạn:

Vấn đề là bạn tưới sai cây. Bạn bận thật. Nhưng bận sai chỗ.

Bạn dành hơn nửa ngày của bạn. Nhìn xa hơn là nửa cuộc đời của bạn để tưới cây CỦA NGƯỜI KHÁC.

Bạn dành thời gian, sức lực, trí tuệ làm giàu cho doanh nghiệp của người ta. Không phải bạn.

Mỗi con người có một thế giới quan và những mục tiêu phấn đấu riêng. Mỗi người có quyền theo đuổi những giá trị mà họ tin rằng chúng sẽ mang lại cho mình niềm hạnh phúc, miễn là những giá trị ấy không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức là được. Tác giả Kiên Trần lấy quyền gì mà phán xét người ta đang tưới đúng cây hay “tưới sai cây”? (trang 39) Bận đúng chỗ hay “bận sai chỗ”? (trang 39) Sự nghiệp fake hay là sự nghiệp thật? (trang 116) Cái gì là “quan trọng” hay “không quan trọng” đối với mỗi người? Anh đang đem hệ quy chiếu của cá nhân mình áp đặt lên người khác. Người ta sinh ra đâu phải để sống theo những tiêu chuẩn của anh, hay hạnh phúc với những giá trị mà anh đang theo đuổi.

Tôi không biết tác giả có từng đi làm thuê hay chưa. Đối với tôi, mỗi công việc mà tôi từng làm qua đều là một sự tích lũy. Nếu không tích lũy tiền bạc, thì cũng làm giàu thêm vốn sống cho mình. Thậm chí là đi cho tiền giúp đỡ người khác mà tôi vẫn rút ra được những bài học đáng suy ngẫm.

Tác giả đã gieo vào đầu người đọc cái suy nghĩ: người chủ doanh nghiệp là kẻ bóc lột sức lao động của nhân viên, lừa mị nhân viên, coi nhân viên như những con cừu dễ lợi dụng. Trang 105 có đoạn:

Chủ trang trại vô cùng hùng mạnh và đã nắm toàn bộ cơ chế tuyên truyền, giáo dục, quảng cáo tiêu dùng chỉ để nhân viên mãi là nhân viên.

Đây là một sự xuyên tạc trắng trợn mà không hề có một số liệu dẫn chứng nào để chứng minh cả.

Ở chương 5, trang 44 có đoạn:

Vấn đề ở đây là chúng ta DÀNH PHẦN LỚN CUỘC ĐỜI cày cấy cho trang trại nhà người khác và BỎ QUA trang trại nhà mình.

Thậm chí chúng ta còn TỰ HÀO vì được trở thành người cày. Đây là vấn đề.

Đừng bán linh hồn cho quỷ dữ.

Trang 46 có đoạn:

Quỹ dữ – chủ trang trại – tất nhiên sẽ có chính sách ưu đãi để thuyết phục đàn kiến tiếp tục bán linh hồn cho mình vĩnh viễn.

Lương tháng thực sự là thứ gây nghiện.

Kiên Trần đã gọi việc làm công ăn lương là “bán linh hồn”, rồi lại gọi chủ doanh nghiệp là “quỷ dữ”. Chưa hết, anh còn xem lương tháng là chất gây nghiện, và tỷ phú là kẻ “bán chất gây nghiện”:

Tỷ phú (bên A) bán chất gây nghiện (lương tháng) đổi lấy thời gian. Tỷ phú giàu lên và giải phóng được thời gian cho chính bản thân.

Bạn được trao chất gây nghiện, đủ ăn. Được “tự do” trong sự “tự hào” vì được làm trong trang trại lớn. Và trao trọn thời gian hữu hạn, linh hồn, sức trẻ cho trang trại đó. (trang 51)

Hóa ra bấy lâu nay anh Kiên xem bao nhiêu người làm công ăn lương (trong đó có tôi) là những con nghiện? Để “cai nghiện” có lẽ là chúng tôi bỏ việc về nằm nhà, sáng nhặt lá, trưa đá ống bơ chăng? Kiểu so sánh ví von gì mà kỳ cục thế này? Đây là một sự xúc phạm đối với độc giả lẫn chủ doanh nghiệp. Người ta lập ra doanh nghiệp, tạo ra bao nhiêu công ăn việc làm cho người lao động, góp phần xóa đói giảm nghèo cho đất nước, giúp kinh tế nước nhà phát triển… thì bị anh quy kết là “bán chất gây nghiện”. 

Ở trang 153, tác giả Kiên Trần còn “hù dọa” người lao động bằng những khẳng định xằng bậy:

“Lương tháng” là một phát minh thiên tài của hệ thống trang trại. Nó sinh ra chỉ với mục đích duy nhất là biến bạn thành nô lệ cho trang trại suốt đời.

Trời ạ! Ai mà dám duyệt cho cái thứ “loạn ngôn” này xuất bản thì đúng là gan cùng mình.

Trang 50 có đoạn:

Nói cách khác, phần lớn chúng ta bán thời gian (hữu hạn) để mua tiền (dồi dào).

Các tỷ phú nghĩ gì?

Họ cho rằng đây là một cuộc trao đổi ngốc nghếch.

Tôi cho rằng chả có ông tỷ phú nào nói với Kiên Trần cái ý nghĩ đó cả, chỉ là Kiên Trần đã đem chữ nhét vào mồm “các tỷ phú” để chửi người khác là “ngốc” mà thôi. Nếu có, xin anh hãy dẫn chứng ra là những vị nào.

Điều buồn cười nhất là: Kiên Trần khuyên chúng ta trở thành chủ doanh nghiệp (“chủ trang trại”), nghĩa là trở thành kiểu người mà ban đầu anh gọi là “quỷ dữ”. Ngạc nhiên chưa! Trang 103 có đoạn:

Dù thế nào đi nữa, hướng đi của bạn cần chuyển từ cày cấy cho trang trại không phải của mình sang trang trại của mình. Hoặc mua trang trại để làm chủ rồi có người khác cày cho mình (mua cổ phần công ty).

Dám hỏi anh Kiên Trần:

Hiện giờ anh đang là “kiến” hay là “quỷ” vậy?

Anh đang là “con nghiện” hay là “kẻ bán chất gây nghiện”?

Trang 77 có đoạn:

Bạn cần exit tầng lớp lao động và gia nhập tầng lớp địa chủ.

Tôi khẳng định 100% là khâu biên tập quyển sách này có vấn đề. Sao lại để cho một động từ tiếng Anh chen giữa vào câu văn tiếng Việt thế kia? Quyển từ điển tiếng Việt hoàn toàn có đủ từ ngữ thể Việt hóa cái động từ này mà.

Trang 117 có đoạn:

“Đi làm” nói chính xác hơn là “đi cày”. Số đông tung hô những từ như “đi làm”, “có công việc ổn định”, “có sự nghiệp”. Mình lại cực kỳ dị ứng với những từ này. Và bạn thấy mình không “dị ứng” một cách không có lý do. Mình dành cả cuốn sách để giải thích cho bạn mọi góc cạnh về việc nó gây dị ứng như thế nào. Và bạn cần tránh hệ tư duy số đông tiêm nhiễm vào đầu bạn như thế nào.

Sở dĩ tác giả bị dị ứng vì chưa biết cách tôn trọng những giá trị sống của người khác mà thôi. Anh Kiên không cần thiết phải dành cả một quyển sách 400 trang để giải thích cho “cơn dị ứng” của mình đâu ạ.

____

Chương 9 là một chương đưa ra lời khuyên nguy hiểm về đạo đức nghề nghiệp. Trang 66 có đoạn sau:

Công việc có vớ vẩn bao nhiêu, thấp kém, không có bằng cấp bao nhiêu, nhưng nếu thị trường under-served (chưa được khai thác), bạn cũng trở thành kingpin – người quan trọng!

Đừng trân trọng lao động . Đừng trân trọng học vị, học hàm.

Hãy trân trọng thị trường.

Đọc lời khuyên này tôi không khỏi liên hệ đến thực trạng hiện nay: thị trường luyện thi IELTS ở Việt Nam đúng là đang béo bở. Bao nhiêu thầy cô luyện thi IELTS vừa bị phát hiện làm giả bảng điểm IELTS, thậm chí có thầy chưa từng thi IELTS bao giờ mà vẫn quảng cáo mình thi IELTS được 8-9 chấm! Họ cần gì phải lao động trí óc để lấy cho được cái bằng IELTS điểm cao, họ cũng chả coi trọng giá trị của tấm bảng điểm IELTS để mà nỗ lực phấn đấu. Họ chỉ cần thuê người photoshop cái bảng điểm, rồi đi dạy. Một kẻ làm giả bảng điểm IELTS mà lại dạy người khác thi IELTS thì đúng là chuyện “vớ vẩn”, nó chẳng phải là công việc cao quý, thậm chí còn thấp kém về mặt đạo đức… Nhưng nhờ họ biết nắm bắt thị trường nên họ trở thành “kingpin”, họ thu hút được rất nhiều học viên, họ hốt được khối tiền từ việc bán những quyển sách luyện thi kém chất lượng… cho đến khi họ bị phát giác.

Tôi cho rằng chỉ có những kẻ lừa đảo, muốn làm ít ăn nhiều, thích hưởng thụ, làm ăn chụp giật thì mới có cái tư tưởng không trân trọng giá trị của lao động, họ lợi dụng lúc thị trường đang trong cơn khát để cung cấp những sản phẩm – dịch vụ kém chất lượng.

_____

Trang 87 có đoạn:

Kiến thức học đường là MỘT DẠNG KINH DOANH ĐA CẤP.

Khi thu nhập của giáo viên không đủ ăn, việc thần thánh hóa kiến thức học đường và các kỳ thi là cần thiết để họ tồn tại. Nạn học thêm được sinh ra một cách không cần thiết.

Tôi đã phải lên trang google tìm hiểu xem “KINH DOANH ĐA CẤP” là gì để giải nghĩa câu đầu, mà tra mãi tôi cũng không hiểu ý nghĩa của cả câu. Có lẽ Kiên Trần muốn nói kiến thức học đường là một cái gì đó tiêu cực chăng?

Tác giả cho rằng thu nhập của giáo viên không đủ ăn nên mới sinh ra nạn dạy thêm. Vậy lương giáo viên bao nhiêu mới đủ ăn, mới chấm dứt được nạn dạy thêm và nhu cầu học thêm hả anh Kiên? Toàn là những lý giải và kết luận vô căn cứ.

____

Trang 91 có đoạn:

“Trường học” vẫn là một nơi bất cập với mục đích chính không phải là để khai phóng mà để cầm tù và tạo ra những con kiến trung thành, tận tâm và ngoan ngoãn. Bạn cũng phải hy sinh quá nhiều để trở thành kiến.

Theo tôi hiểu thì đoạn này Kiên Trần cho rằng chính phủ (cụ thể là ngành giáo dục) đã bắt tay với “quỷ dữ” (chủ doanh nghiệp) để mị dân, vi phạm nhân quyền (“cầm tù”)… Tất nhiên, cái ý tưởng phản động này Kiên Trần cũng chỉ viết theo cảm tính. Chả có chứng minh gì đâu.

___

Trang 98 có đoạn:

Chắc bạn có nghe câu nói quen thuộc “Đi học quan trọng nhất là phải tự học”.

Đã bao giờ bạn hỏi lại: “Nếu tự học là quan trọng nhất rồi thì đi học để làm cái quái gì?”

Bạn thử nghĩ mà xem.

“Đi học quan trọng nhất là phải tự học” là một câu nói mâu thuẫn.

Tôi thấy cái câu “Đi học quan trọng nhất là phải tự học”chả có gì là mâu thuẫn cả. Ngày xưa tôi đi học, ban ngày tôi tới lớp chép bài, nghe thầy cô giảng. Ban đêm tôi ngồi nhà giải bài tập và học bài đến khuya. Đó không phải là tự học thì là gì? Có mấy đứa bạn tinh thần tự học kém, thích chơi bời lêu lổng, sắp tới kỳ kiểm tra hay thi là chúng nó chạy sang tôi mượn tập vở đem photo về học. Học theo kiểu chờ nước đến chân mới nhảy như thế thì chắc chắn là không giỏi được.

Câu lập luận của Kiên Trần ở đây là “Nếu tự học là quan trọng nhất rồi thì đi học để làm cái quái gì?” Đây là kiểu ngụy biện bằng cách đánh tráo khái niệm. Tinh thần “tự học” và việc “đi học” là hai khái niệm không đồng nghĩa với nhau nên không thể thay thế cho nhau được. “Tự học” đâu phải là tất cả. Ngày xưa nhận thức của chúng tôi còn non nớt lắm, chứ không tự thông minh đĩnh ngộ như anh Kiên Trần. Tôi không ngồi nhà tự học mãi được đâu. Tục ngữ có câu “Không thầy đó mày làm nên.” Nếu không có thầy cô dạy cho tôi biết mình cần phải học đến đâu, học cái gì, cái gì là tốt nên học, cái gì là xấu nên tránh xa, cái gì là gian dối nên tẩy chay, cái gì là đúng đắn nên cổ xúy… thì bây giờ tôi đâu có ngồi đây để phân tích những quan điểm lệch lạc, ngụy biện, áp đặt của anh Kiên Trần.

_____

Trang 128 có đoạn:

Và cái khiến mình không hài lòng đó là văn hóa “đánh đổi”, “chấp nhận hi sinh” cổ vũ bởi truyền thông và những người nhóm 1.

Số ít có được mọi thứ: sức khỏe, tiền bạc, mối quan hệ, thời gian, sự sáng tạo, đam mê, giấc ngủ.

Tôi không đồng ý với quan điểm trên. Tôi cho rằng chúng ta luôn bị giới hạn bởi thời gian và nguồn lực. Nếu bạn tiến ở mặt này, bạn sẽ lùi ở mặt kia. Mỗi thành tựu chúng ta đạt được luôn bắt nguồn từ sự lựa chọn, hy sinh và đánh đổi (thời gian, tiền bạc, sở thích cá nhân, các giá trị sống…) Đó chính là sự không hoàn mỹ của cuộc sống. Hãy cảnh giác với những kẻ hứa hẹn sẽ giúp bạn có được mọi thứ. Nếu bạn đã từng tham gia các buổi hội thảo bán hàng đa cấp, bạn sẽ nhận ra có rất nhiều “bậc thầy” lừa đảo đã từng hứa hẹn với con mồi như thế. Họ hứa hẹn mang đến cho chúng ta sự hoàn hảo trong một thế giới chẳng có gì là hoàn hảo.

_____

Trang số 132 có đoạn:

Có lẽ các buổi “học” chính trị, cảm tình mà cô đã theo học trong suốt bao nhiêu năm qua thật sự phát huy tác dụng. Nó khiến cô không còn sống cuộc đời của cô nữa mà sống cuộc đời của người khác với một niềm tự hào. Cô đã “quên” chính mình từ rất lâu rồi.

Trang số 156 có đoạn:

Người cô làm ở ủy ban phường thuộc nhóm 2 mà mình vừa kể với các bạn sẽ sống với những lời dối trá và ảo giác đến hết cuộc đời. Cô sẽ không bao giờ biết sự thật chỉ đơn giản bởi cô không muốn biết. Kể cả có muốn biết cũng không muốn tin.

Theo tôi hiểu thì hai đoạn trên tác giả Kiên Trần cho rằng những buổi học chính trị, cảm tình Đoàn, cảm tình Đảng đã khiến cho người cô của anh nhận thức sai về cuộc đời, và đánh mất cả cuộc đời. Một lần nữa Kiên Trần lại đem quan điểm của cá nhân mình áp đặt lên giá trị sống của người khác. Đồng thời quan điểm này cũng gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đoàn Thanh Niên và Đảng Cộng Sản Việt Nam. Nếu người ta lỡ tin theo Kiên Trần thì liệu còn ai muốn đi học chính trị, cảm tình Đoàn, cảm tình Đảng? Và ai còn tin vào Đảng nữa nhỉ?

_____

Trang 148 có đoạn:

Con cái lớn có gia đình, “thành đạt”, coi bố mẹ già như cái gai trong mắt suốt ngày ốm đau phải thăm hỏi chăm sóc. Gửi cha mẹ vào trại dưỡng lão cho người khác lo hộ vì mình phải “bận làm ăn không có thời gian chăm sóc”. Và cũng vì nó là bình thường khi mà ai cũng làm vậy.

“Đây là một sự hi sinh” – số đông dõng dạc nói.

Một lần nữa, tác giả Kiên Trần lại đặt điều vu khống, hết nhét chữ vào mồm các tỷ phú thì bây giờ tác giả lại nhét chữ vào mồm “số đông”. Biến số đông trở thành đám người bất hiếu, vô đạo đức, “coi bố mẹ già như cái gai trong mắt”. Anh bịa chuyện số đông “gửi cha mẹ vào trại dưỡng lão”. Nếu anh Kiên Trần có số liệu dẫn chứng thì đưa ra đây, chứ đừng nói suông như ngồi vỉa hè chém gió rồi đem in thành sách bán cho người ta đọc. Phí cả tiền mua sách.

____

Trang 154 có đoạn:

Một đứa trẻ sinh ra như một tờ giấy trắng và liên tục tò mò thế giới xung quanh. Nếu như không có trường học can thiệp, ép buộc cuộc đời nó vào một cái khuôn 12 năm “chính thống”. Nếu như không có xã hội tạo ra những quy tắc luật lệ, và đứa trẻ học được sự luồn lách, dối trá, đánh mất chính mình chỉ để sinh tồn. Nếu như không có số đông truyền kinh nghiệm, có lẽ nó đã được một lần là chính nó.

Nếu một đứa trẻ sinh ra mà không đi học, không học theo những quy tắc luật lệ xã hội thì nó sẽ trở thành một kẻ nửa người nửa ngợm, và cư xử theo luật rừng đấy anh Kiên ạ. Anh hạ thấp vai trò của trường học, của luật lệ xã hội với mục đích tạo ra một xã hội người rừng đấy à? Chưa hết, ở trang 206 có đoạn:

Dành 12 năm học phổ thông mới là lãng phí và lâu.

Dành 12 năm đọc sách chậm mới là xứng đáng và chuẩn.

Không phải tấ cả những gì sách viết cũng đều đúng. Tội cho em nhỏ nào nhận thức chưa vững, tư duy phản biện chưa có mà đọc phải quyển sách này của anh Kiên thì có mà…

____

Trang 178 có đoạn:

Thông minh chỉ là khả năng thu thập thông tin.

Đọc đến đây buộc tôi phải lên mạng tìm lại bài viết về 9 loại hình thông minh của nhà tâm lý học Howard Gardener để xác thực xem có đúng là Kiên Trần vừa “phát minh” ra thêm một loại hình thông minh mới hay không? Và đúng như thế thật! Rồi tác giả còn hạ thấp giá trị của những người thông minh bằng những kết luận chủ quan:

Càng học chuyên, chúng ta càng nghĩ chúng ta đang ở trên đỉnh và là con người thông minh. Nhưng bạn có để ý rất nhiều người thông minh có một lối sống rất tệ hoặc quyết định sai hết lần này đến lần khác? Có những người thông minh nhưng lại không thật sự trưởng thành. (Trang 178)

____

Trang 264 có đoạn:

Một chủ nhà hàng sẽ nghĩ gì khi nhân viên chạy bàn “đam mê” việc chạy bàn?

Tương tự, khó nhìn hơn nhiều, một tổng giám đốc công ty sẽ nghĩ gì khi nhân viên văn phòng của họ đam mê công việc, quên hết mọi thứ, ngày ngày đắm mình trong những bảng, số liệu trên máy tính một cách đam mê?

Họ sẽ vui – tất nhiên. Bạn đang tưới cây cho họ. Nhưng mặt khác họ sẽ thấy tội nghiệp cho bạn.

Họ sẽ nghĩ: Ước gì những nhân viên kia được sống thử cuộc đời giống mình một lần. Có lẽ tất cả sẽ xin nghỉ việc hết.

“A taste of freedom can make you unemployable – Nếm thử mùi vị của tự do có thể khiến bạn không còn muốn làm nhân viên nữa.” – Naval Ravikant

Tôi nghĩ có lẽ anh Kiên Trần này chưa bao giờ thật sự làm chủ một doanh nghiệp cả! Vì anh không hiểu được cái áp lực trong việc làm chủ nó khủng khiếp như nào. Không phải việc gì cũng: thuê người làm, thuê người làm, thuê người làm… là được đâu. Mà không phải cứ thuê được người là dư ra thời gian rảnh để ngồi gác chân hưởng thụ thành quả từ “đàn kiến” đâu. Tôi đã từng làm chủ và từng bị phá sản. Tôi nhận ra sống kiếp nhân viên sung sướng và nhẹ gánh hơn nhiều. Tôi thấy anh Kiên rất giỏi ngồi tưởng tượng và mơ mộng về khoản khởi nghiệp. Đọc những câu chuyện anh kể như: cô Xuân khởi nghiệp làm chủ phòng gym (trang 357), cô Hạ khởi nghiệp trở thành chủ một kênh Youtube triệu subscribers (trang 359)… tôi thấy chúng đậm chất ngôn tình! Ảo tưởng không hẳn là một cái tội, nhưng cái tội nặng là khiến cho bao nhiêu người khác cũng ảo tưởng giống mình.

Quyển sách này còn nhiều điều phải bàn lắm, nhưng bài viết đến đây cũng đã quá dài. Nhận xét chung của tôi về quyển sách như sau: rất nhiều quan điểm, tư tưởng trong quyển sách này hết sức lệch lạc, chủ quan, áp đặt, phiến diện, cực đoan, thậm chí là mâu thuẫn nhau… Và nhất là cực kỳ thiếu những số liệu dẫn chứng đáng tin cậy.

Ngay bìa sách có dòng chữ “Cuốn sách cần đọc trước khi quá muộn”. Sau khi đọc xong quyển sách, tôi cảm thấy mình cũng có trách nhiệm viết bài cảnh báo độc giả trước khi QUÁ MUỘN: mua sách xong thì miễn trả lại.

Trong sách có rất nhiều đoạn được ghi trích dẫn là “Facebook Kien Tran”. Tôi không lạ gì chiêu thu hút followers này. Nhưng khi tôi search tên tác giả trên thanh tìm kiếm của facebook thì tìm mãi không thấy facebook của tác giả đâu?! Thì ra anh đã khóa facebook! Thay vào đó tôi thấy một đống phốt! Có hẳn một cái group nạn nhân Kiên Trần.

Trước đây tôi có đọc quyển “Chuyến Tàu Một Chiều Không Trở Lại” của tác giả Kiên Trần. Trong đó có một bài viết cổ xúy cho lối sống vô chính phủ (trang số 211). Theo tôi biết thì Kiên Trần hiện nay đang sống ở Canada. Một người đang sống tại hải ngoại lại đi truyền bá thứ tư tưởng vô chính phủ về Việt Nam nhằm mục đích gì? Có một blogger nổi tiếng trên facebook đã viết bài đề nghị thu hồi và tiêu hủy quyển sách này vì có chứa nội dung độc hại.

Tôi cho rằng khi đọc sách mà tin hoàn toàn theo sách thì tốt nhất đừng đọc. Mỗi độc giả nên trang bị cho mình một bộ óc hoài nghi và tư duy phản biện để tránh bị mấy ông bà tác giả dắt mũi, thổi fame cho nhau. Không phải cái gì được duyệt cho xuất bản thì cũng được “kiểm dịch” an toàn. Không phải người nổi tiếng khen hay thì hay thật sự.

Theo kinh nghiệm của tôi, đánh giá một quyển sách selfhelp không phải chỉ đánh giá qua nội dung hay ho, cách viết cuốn hút, mà còn phải quan tâm đến số liệu dẫn chứng, nguồn thông tin. Thậm chí là xét đến đạo đức, sự nghiệp và thành tựu của người đã viết ra nó nữa: cách họ làm giàu, cách họ vươn lên, cách họ thành công, cách họ vực dậy từ thất bại… Bởi chính tác giả còn không ứng dụng được những điều mà mình viết ra thì những lời khuyên của họ chỉ là lời nói sáo rỗng hoặc cóp nhặt từ một nguồn nào đó mà thôi.

Cảm ơn các bạn đã chịu khó đọc một bài viết đi ngược với số đông như thế này!

Reviewer: Camomile Phan

103 đánh giá

  1. Bình An Tháng Sáu 21, 2020
  2. Dinh Phu Phan Tháng Sáu 21, 2020
  3. Thanh Tu Tháng Sáu 21, 2020
  4. Xểm Lê Tháng Sáu 21, 2020
  5. Daniel Nguyen Tháng Sáu 21, 2020
  6. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 21, 2020
  7. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 21, 2020
  8. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 21, 2020
  9. Ngân Tháng Sáu 21, 2020
  10. Nguyễn Bá Phước Tháng Sáu 21, 2020
  11. Huân Vưu Tháng Sáu 21, 2020
  12. Lưu Diệu Quang Tháng Sáu 21, 2020
  13. Anna Nguyễn Tháng Sáu 21, 2020
  14. Yên Ori Tháng Sáu 21, 2020
  15. Khải Hưng Tháng Sáu 21, 2020
  16. Võ Kim Giang Thủy Tháng Sáu 21, 2020
  17. Minh Trang Maru Tháng Sáu 21, 2020
  18. Hạnh Vũ Tháng Sáu 21, 2020
  19. Như Ngọc Kiều Tháng Sáu 21, 2020
  20. Justin Thanh Than Tháng Sáu 21, 2020
  21. Enmaduo Rokuro Tháng Sáu 21, 2020
  22. Justin Thanh Than Tháng Sáu 21, 2020
  23. Hanna My Tháng Sáu 21, 2020
  24. Nguyễn Huệ Tháng Sáu 21, 2020
  25. Trần Khánh Hà Tháng Sáu 21, 2020
  26. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 23, 2020
  27. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 23, 2020
  28. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 23, 2020
  29. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 23, 2020
  30. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 23, 2020
  31. Nguyễn Đức Hải Tháng Sáu 23, 2020
  32. Lưu Diệu Quang Tháng Sáu 23, 2020
  33. Linh Khánh Tháng Sáu 23, 2020
  34. Leo Dan Tháng Sáu 23, 2020
  35. Tố Tâm Tháng Sáu 23, 2020
  36. Trang Minh Tháng Sáu 23, 2020
  37. Quế Em Tháng Sáu 23, 2020
  38. Bùi Sỹ Quang Tháng Sáu 24, 2020
  39. Tường Vi Tháng Sáu 24, 2020
  40. Matta Thu Thuy Tháng Sáu 24, 2020
  41. Nguyễn Thị Diễm Quỳnh Tháng Sáu 24, 2020
  42. Bui Phuong Mai Tháng Sáu 24, 2020
  43. Hà Nguyễn Tháng Sáu 24, 2020
  44. Quỷ Lệ Tháng Sáu 24, 2020
  45. Tuan TienHung Tháng Sáu 26, 2020
  46. Nguyễn Thắng Tháng Sáu 26, 2020
  47. Le Huu Tinh Tháng Sáu 26, 2020
  48. Thu Hương Tháng Sáu 26, 2020
  49. Bình Nguyên Tháng Sáu 26, 2020
  50. Hoàn NguyễnĐức Tháng Sáu 26, 2020
  51. Hồ Phương Tháng Sáu 26, 2020
  52. Daniel Nguyen Tháng Sáu 26, 2020
  53. Phương Hiền Alita Tháng Sáu 28, 2020
  54. Tú Hảo Tháng Sáu 28, 2020
  55. Mot Tieu Tu Tháng Sáu 28, 2020
  56. Nguyễn Văn Thành Tháng Sáu 28, 2020
  57. An Nhiên Tháng Sáu 28, 2020
  58. Nhật Minh Tháng Sáu 28, 2020
  59. Hà Nguyễn Vĩnh Tường Tháng Sáu 28, 2020
  60. Phan Thị Thùy Lan Tháng Sáu 28, 2020
  61. Cristina Penaldo Tháng Sáu 28, 2020
  62. Veras Victoria Tháng Sáu 28, 2020
  63. Nguyen Trong Viet Tháng Sáu 29, 2020
  64. Tú Quyên Lê Tháng Sáu 29, 2020
  65. Joan Rb Tháng Sáu 29, 2020
  66. Hồng Hạnh Tháng Sáu 29, 2020
  67. Minh Nguyên Tháng Sáu 29, 2020
  68. Hoang Anh Tran Tháng Sáu 29, 2020
  69. Bùi Quốc Cường Tháng Sáu 29, 2020
  70. Tâm Nguyễn Tháng Sáu 29, 2020
  71. Nguyễn Tấn Lợi Tháng Sáu 29, 2020
  72. Kiều Chinh Nguyễn Tháng Sáu 29, 2020
  73. Hảo Hảo Tháng Sáu 29, 2020
  74. Mandy Pei Tháng Sáu 30, 2020
  75. Der UnderGang Tháng Sáu 30, 2020
  76. Nguyen H. Khang Tháng Sáu 30, 2020
  77. Hoài Trinh Tháng Sáu 30, 2020
  78. Minh Quang Tháng Sáu 30, 2020
  79. Phùng Hoa Tháng Sáu 30, 2020
  80. Trung Anh Bui Tháng Sáu 30, 2020
  81. Bùi Phương Thảo Tháng Sáu 30, 2020
  82. Alice Joice Tháng Sáu 30, 2020
  83. Nguyễn Trinh Tháng Sáu 30, 2020
  84. Đoàn Phạm Như Quỳnh Tháng Sáu 30, 2020
  85. Vũ Đạt Tháng Sáu 30, 2020
  86. Xiao Li Tháng Sáu 30, 2020
  87. Dương Văn Mạnh Tháng Sáu 30, 2020
  88. Đạt Lê Tháng Sáu 30, 2020
  89. Đặng Thị Hồng Diệu Tháng Sáu 30, 2020
  90. Hiếu Vũ Tháng Sáu 30, 2020
  91. Lĩnh Trần Tháng Sáu 30, 2020
  92. Dương Thùy Tháng Sáu 30, 2020
  93. Kally Phạm Tháng Sáu 30, 2020
  94. Lee Chou Tháng Sáu 30, 2020
  95. Duc Nguyen Tháng Sáu 30, 2020
  96. Trần Văn Hoàng Tháng Sáu 30, 2020
  97. Alex Thien Tháng Sáu 30, 2020
  98. Jane Le Tháng Sáu 30, 2020
  99. Thanh Tùng Tháng Sáu 30, 2020
  100. Tố Tâm Tháng Sáu 30, 2020
  101. Quỳnh Nga Tháng Sáu 30, 2020
  102. Mã Hy Tháng Sáu 30, 2020
  103. Lý Lý Tháng Sáu 30, 2020

Thêm đánh giá

Exit mobile version